Giới thiệu

Một vài lời của Vũ Hoàng Long – Người Kể Chuyện

Điều luôn khiến tôi băn khoăn là: “Điều gì khiến chúng ta là ‘con người’?” Đó là một vấn đề tưởng chừng như đơn giản, nhưng thực ra là phức tạp hơn, vì một khi tôi tìm ra ‘điều gì đó’, những điều khác sẽ lại chảy đến. Từ ‘con người’ tôi nghĩ tự thân không có nghĩa, nó phải được lấp đầy, vì thế con người theo cái nghĩa đầy đủ nhất của nó không phải tạo vật suy tư về những cái chính nó là, mà con người luôn đi tìm chính nó.

Con đường chạy page này của tôi đầu tiên cũng giống như một phương thức để tôi tự ‘xây’ lên chính mình. Người ta thường nghĩ con người có gì đó được tất định sẵn, có bổn phận tồn tại trên cõi đời này, nhưng trong quá trình ‘xây’ đó, tôi thấy không có một cách duy nhất để kiến tạo nên một ngôi nhà, vì thế cũng không có một cách duy nhất để xây nên một con người.

Nhưng ‘ngôi nhà’ khi được xây nên không có nghĩa là không thể bị phá đổ. Tiếc thay, sự ‘xây’ đó thường khiến ta quá tự tin ở vị trí của mình trên cõi đời này. Và vì thế sự ‘xây’ của người này có thể ‘lấp’ khả năng xây của người khác. Tôi thấy sự khổ đau, nhưng là sự đau của người khác áp lên mình.

Vì thế quá trình tôi ‘xây’ nên chính mình, tôi cho rằng, phải gắn liền với việc ‘phá đổ’ chính mình. Cuộc cách mạng triệt để nhất không phải cuộc cách mạng chĩa nỗi đau vào người khác, mà phải là chĩa vũ khí vào chính mình, làm cho mình lung lay đến tận gốc. Sự lung lay đó khiến tôi cảm thấy khiêm nhường hơn.

Tôi thích sự phân mảnh, vỡ vụn và không mạch lạc của bức ảnh này. Nó cho tôi thấy rõ cái mình đang là, và mập mờ không rõ cái mình trở thành.

CV của tôi: http://bit.ly/CV_nguoikechuyen